TRUYEN3X.VIP

980-x-90
Ác mộng vùng quê Việt Nam

Phần 2



Chợt có tiếng bước chân loẹt xoẹt vang lên bên ngoài.
– Huyền ơi…

Tiếng gọi lè nhè của Tuấn làm Huyền bừng tỉnh. Cô muốn thét lên cầu cứu anh, nhưng cô phải nói với anh gì đây… Cô bị chính gã bạn nối khố của anh hãm hiếp… Cô… Có nói gì đi nữa, cô cũng không thể để anh chứng kiến chuyện này. Cô cố hết sức đẩy Khánh ngã dụi sang bên.

Huyền rối mù, tất tả xiêu vẹo chạy vào buồng tắm. Chưa kịp đóng cửa, thì một bóng đen đã chặn lại. Khánh tự lúc nào đã chui vào sát ngay cạnh Huyền.

– Anh cút ra ngoài cho tôi… – Huyền nghiến răng tức giận.
– Suỵt… Em muốn thằng Tuấn biết chuyện sao? – Khánh thì thầm.

Hắn thầm nuốt nước bọt nhìn ngắm cơ thể trần truồng của Huyền. Cơ thể cô tuyệt đẹp lõa lồ dưới ánh đèn neon làm con thú trong lòng hắn lại rục rịch. Cơ thể này mới năm phút trước hắn đã xâm chiếm, vùng mu hồng hào lông tơ phơn phớt còn bết tinh trùng của chính hắn. Nhưng giờ phút này lại mới lạ, hoàn mỹ đến lạ kỳ. Huyền ý thức được ánh mắt thèm muốn của Khánh. Cô mím môi nín lặng, tay che ngang ngực xoay tránh đi.

– Huyền ơi… Em đâu rồi?

Tiếng Tuấn vang lên ngay trong nhà làm Huyền bối rối. Cô đứng chắn người lên cánh cửa, như sợ anh bước vào bắt gặp cảnh cô trần truồng bên cạnh thằng bạn đốn mạt của anh. Khánh nhếch mép cười, hắn vừa hiểu ra nỗi lo sợ của Huyền. Đối với hắn, cùng lắm là bị bắt quả tang, bạn bè không nhìn mặt nữa. Vậy thì sao chứ? Hắn cũng chẳng xem thằng Tuấn là bạn thật sự.

Khánh chợt bước đến ôm ghì lấy Huyền.

– Không… – Huyền gắt khẽ, đôi mắt như tóe lửa.
– Yên lặng đi… Tuấn nghe bây giờ…

Khánh dặn mạnh hai tay Huyền xuống. Hai vú nàng nẩy lên run rẩy trước mặt hắn.

– Khốn nạn… Buông raaa…

Huyền rít lên thật khẽ, tay cố ngăn khuôn mặt và cái miệng tham lam của Khánh. Nhưng hắn dường như không còn e ngại điều gì, hai tay sờ soạng bóp nghiến cặp mông Huyền, miệng chùn chụt bú mút hai vú cô.

– Chát…

Huyền vung tay tát mạnh vào mặt Khánh. Nhưng hắn chẳng quan tâm, tiếp tục ôm ghì, giày vò cơ thể cô.

– Huyền? Em ở trong đó sao?

Tiếng gọi của Tuấn vang lên ngay ngoài cửa. Nắm cửa khẽ xoay nhẹ, nhưng đã bị khóa từ bên trong. Huyền rùng mình nín lặng, hai tay nàng buông thõng. Khánh há miệng tham lam ngấu nghiến hai bầu vú cô. Tay hắn vọc sâu vào giữa hai chân, ngón tay thi nhau moi móc hạ thể cô, nhơ nhớp với lớp tinh trùng còn nóng. Huyền rơm rớm nước mắt, miệng cắn chặt lấy tay mình đến rớm máu. Khánh thở hồng hộc, gấp rút giơ một chân Huyền lên, gác lên lu nước. Hắn chợt trùng người xuống, cầm dương vật căng cứng của mình ấn vào âm hộ cô.

– Không… – Huyền nấc lên thật khẽ.

Hai tay cố cào xước ngực Khánh đến rớm máu, nhưng hắn vẫn tiếp tục đẩy sâu vào. Tấm lưng trần của cô trượt trên cánh cửa nhựa ép phát ra tiếng rin rít. Hai chân cô hổng lên, chới với không điểm tựa. “Sực” âm thanh nhỏ không phát ra, mà chỉ Khánh và Huyền nghe được, khi dương vật to lớn của hắn lấp kín âm hộ cô.

– Huyền em… Mở cửa cho anh đi…

Tuấn lè nhè ngồi xuống bậc cửa. Có tiếng gì đó nặng nề vang lên sau cửa. Nhưng đầu óc choáng rượu của Tuấn chẳng nghe ra việc gì.

Bên trong này, Khánh nghiến răng, cánh mũi phì phò, hạ thể hì hục hẩy lên liên tục. Huyền che kín miệng, hai mắt nhòe đi, cơ thể cô mềm nhũn, hai chân chới với mở rộng. Cô muốn cơn ác mộng này qua thật nhanh, để cô về Sài Gòn và không bao giờ muốn nghĩ về nó nữa. Nhưng càng ghét bỏ, thì từng giây từng phút cứ kéo dài như mãi mãi. Khánh bóp nghiến cặp mông Huyền, hạ thể thúc nhanh từng hồi. Đầu hắn cúi xuống, ngấu nghiến hai bầu vú xinh đẹp đang nảy lên tưng tưng. Miệng hắn tham lam hôn rít lấy đôi môi hé mở, còn mằn mặn vị nước mắt của Huyền.

– Huyền em… Anh nghĩ chắc em qua đó… Anh biết em đang rất giận anh… – Chợt giọng nói lè nhè của Tuấn vang lên. – Anh không biết giải thích với em thế nào…
– Anh không biết chuyện gì đã xảy ra… Khi anh tỉnh lại thì thấy Ngọc bên cạnh… Nhưng anh thề là anh không có gì với Ngọc… Anh còn mặc nguyên quần trên người… Anh nói thật mà…

Huyền chợt tỉnh lại. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu nhấp nhô trước mặt mình. Cô chợt hiểu ra nhiều điều. Cô đã trách lầm Tuấn. Một cơn giận dữ nổi lên ngùn ngụt. Huyền nghiến răng, mười đầu móng tay vồ thẳng vào mặt Khánh, như muốn móc hai mắt của hắn ra.

– Ahh…

Khánh chợt la lên đau đớn. Hắn tóm hai tay Huyền, đè nghiến cô xuống sàn nhà. Dương vật dập sâu vào thật mạnh như trừng phạt.

– Huyền… Em sao vậy… Có tiếng ai vậy?

Chợt Tuấn bừng tỉnh, anh gấp gáp đập cửa ầm ầm. Huyền toan hét lên, đã bị Khánh bịt kín miệng. Hắn giờ đây như con mãnh thú, gấp đến độ điên cuồng. Chợt cơ thể hắn gồng cứng lên, hai mắt nhắm lại như tận hưởng.

– Ầm…

Cánh cửa bật tung. Huyền nhắm mắt chết lặng. Tuấn mặt đỏ bừng, miệng há hốc khó tin. Khánh, thằng bạn thân của anh, thở hổn hển ngã ngang người, dương vật hắn đỏ bầm, còn lưu lại một dòng tinh dịch tràn ra khỏi âm hộ của vợ anh. Cơ thể Huyền run rẩy, đôi mắt nhòe lệ, nghẹn ngào ấp úng nhìn Tuấn.

– Khốn nạn… Một lũ khốn nạn…

Tuấn gầm lên, đôi mắt anh tóe lửa. Anh lao ra ngoài, cảnh vật như mờ đi.

– Không… Anh Tuấn… Em… Em…

Huyền vụt đứng dậy lao theo. Cô gấp đến độ chỉ kịp khoác lên mình chiếc áo ngủ phông phanh. Bóng hình Tuấn lao đi thật nhanh, xuyên qua hàng dừa nước, hướng ra đường.

“Két…”

Tiếng bánh xe rít trên đường vang vọng cả bầu trời đêm. Huyền chợt sững người đứng lại. Cơ thể cô run rẩy, ngơ ngác như chưa kịp hiểu.

– Không… Anh Tuấn…

Huyền lao ra khỏi bụi cây. Trước mặt cô là chiếc áo sơ mi của Tuấn bê bết máu phất phơ rơi xuống. Thân thể anh đang hấp hối trước mũi chiếc xe du lịch hơn 10 mét. Huyền đau đớn đến tan nát cõi lòng nhìn anh nhắm nghiền hai mắt từng ngụm, từng ngụm máu miệng trào ra.

… Bạn đang đọc truyện Ác mộng vùng quê tại nguồn: https://truyen3x.vip/ac-mong-vung-que-viet-nam/

– Ưm… Đừng mà anh… Em phải về, chồng em biết bây giờ… Hi hi…

Ngọc lõa lồ tênh hênh trên giường, tay che kín âm hộ mình, ngăn trở dương vật Khánh đang chực xâm nhập.

– Ha ha… Một cái nữa… Bỏ tay ra… – Khánh dằn tay Ngọc ra, chồm người trường tới.
– Ưm… Đáng ghét…

Ngọc rên rỉ sung sướng, cặp đùi mở rộng quắp lấy mông Khánh kéo ghì lại. Hắn hì hục dập xuống, mắt cúi nhìn hai bầu vú chảy xệ nảy tưng tưng của Ngọc. Khuôn mặt há hốc, hai mắt lim dim dâm đãng của Ngọc chợt chán ghét trong lòng Khánh. Hắn thầm nuối tiếc nhớ đến khuôn mặt tuyệt đẹp, thân thể hoàn mỹ của Huyền.

Đã ba ngày từ bữa tối định mệnh đó. Tuấn sau khi tận mắt chứng kiến Khánh và vợ mình làm tình trong buồng tắm, lao ra đường bị xe tông. Nghe nói Tuấn bị chấn thương sọ não và được Huyền chuyển về Sài Gòn ngay trong đêm. Chiếc xe hơi đậu trước sân bà Tám cũng có ai lấy về mất. Khánh đã từng thoáng áy náy vì chuyện tai nạn của Tuấn, nhưng phần nuối tiếc cơ thể của Huyền lại nhiều hơn.

– Ưm… Mạnh lên anh… Nhanh lên… ư…

Tiếng rên rỉ của Ngọc bình thường luôn mang cho Khánh nguồn phấn khích bất tận, chợt hôm nay chỉ làm hắn buồn bực khó chịu.

– Ha ha… Hay thật… – Chợt một giọng cười hô hố vang lên ngay sau lưng Khánh.
– Đụ mẹ… Đứa nào… – Khánh vùng dậy tức tối.
– Ahh… ha ha…

Hắn xoay người, chưa kịp nhìn thấy gì, sau cổ chợt nhói đau. Trời đất tối sầm. Âm thanh cuối cùng hắn nghe được là tiếng hét thất thanh của Ngọc và giọng cười khả ố của đàn ông.

… Bạn đang đọc truyện Ác mộng vùng quê tại nguồn: https://truyen3x.vip/ac-mong-vung-que-viet-nam/

– Oẹ…

Khánh bật dậy nôn mửa, ho rũ rượi. Cơ thể hắn ướt đẫm, hơi thở nồng nặc mùi rượu.

– Ha ha… Tỉnh rồi hả mày?

Giọng đàn ông cười sằng sặc bên cạnh, cảm giác lạnh lẽo quanh người và cái gáy đau đớn làm Khánh chợt nhớ lại chuyện đã xảy ra.

– Mày… Tụi mày…

Khánh nhận ra vài khuôn mặt khá quen thuộc. Trước mặt hắn là thằng Minh và thằng Tèo, xóm trên. Tụi nó thuộc băng nhóm của ông Tư Búa, chuyên nghề mổ heo và đòi nợ mướn. Nhưng Khánh biết mình chẳng làm gì liên quan đến bọn chúng.

– Hai thằng mày muốn gì? Ngọc đâu? – Khánh cố ra vẻ cứng rắn.

Khánh nhận ra mình đang nằm trên cầu xi măng, cuối xóm trên. Áo quần hắn bị lột sạch, chỉ còn mỗi chiếc quần lót trên người.

– Ha ha… Con nhỏ bồ mày hả? – Minh hất hàm, mép nhếch lên hỏi. – Bọn tao chơi xong, bán qua Miên làm gái rồi… Con nhỏ dâm như vậy… Chỉ có đi làm gái mới đủ cho nó thôi… Ha ha…
– Đụ mẹ tụi mày… Tao sẽ báo công an…

Khánh gầm lên, chưa kịp vùng dậy đã bị hai thằng đạp lên mặt đè nghiến xuống sàn cầu xi măng.

– Tao làm gì? Tại sao kiếm tao gây chuyện hả? Tao thiếu nợ tụi mày lúc nào? – Khánh cố vùng vẫy vô vọng.
– Nhìn xuống kia đi… Có người muốn mạng mày đó…

Khánh cố nhướng mắt lên nhìn. Một chiếc ghe đã lặng im neo bên dưới đó, từ lúc nào. Dưới ánh trăng sáng, một bóng hình quen thuộc nhìn thẳng vào mặt hắn với ánh mắt lạnh lẽo. Huyền đứng chênh vênh trên đầu ghe, mái tóc dài lòa xòa trong gió. Sau lưng cô là một gã đàn ông cởi trần, thân thể quần quệnh những hình xăm. Gã đó càng không lạ mặt với Khánh, chính là Tư Búa. Khánh rùng mình chợt hiểu chuyện gì xảy ra.

– Ông chờ gì nữa…

Huyền đanh giọng nói. Tư Búa nhếch mép cười, ánh mắt không che giấu nhìn vào thân hình ẩn hiện dưới lớp váy Huyền.

– Cô muốn đánh… Tôi đã đánh hắn rồi… Muốn gì nữa đây… – Hắn rút điếu thuốc đặt lên môi.
– Ông… – Huyền quay lại căm tức. – Tôi muốn mạng hắn… Ba mươi triệu tôi đã đưa… Ông muốn gì nữa…
– Hắc hắc… Cô hai ah… – Tư Búa rít một hơi thuốc, mắt nhìn chằm chằm vào cơ thể Huyền. – Mạng người đó… Không phải giết con chó hay con mèo đâu… Ba mươi triệu… chỉ đánh dằn mặt thôi… Hiểu không?
– Ông… – Huyền nghiến răng tức giận. – Vậy ông muốn bao nhiêu nữa… Nói đi…
– Hắc hắc… tiền thì đủ rồi… – Tư Búa nuốt nước bọt – Chỉ cần cô em chiều anh tối nay… Vậy là xong…

Huyền sững người. Hai bàn tay bấu chặt lấy đùi đến rớm máu.

– Được… Tôi muốn ông giết hắn trước… – Giọng Huyền run lên.
– Không… không… Tiền trao… Ah Không… người trao cháo múc ah… Tư Búa này chịu tội giết người thì được, chứ mang thêm tội hiếp dâm thì không hay đâu…

Huyền nhắm mắt lại, hít vào thật sâu. Cô đưa tay lên, kéo dây váy. Chiếc váy dài rơi xuống chân. Một cơn gió thổi qua làm cơ thể cô run rẩy. Cô thoáng chần chừ cởi áo ngực, rồi kéo quần lót rơi xuống sàn ghe. Một dòng nước mắt lặng lẽ chảy dài trên mặt Huyền. Cô chưa bao giờ nghĩ cuộc đời mình sẽ có những giây phút ê chề nhục nhà như thế này. Một người con gái có tất cả, gia thế, sự nghiệp, học vấn cao, chồng giỏi giang, lại đang dùng chính thân thể mình để đánh đổi để trả thù.

Tư Búa thấy cổ họng mình khô khốc. Nửa đời người lăn lộn dao búa, không biết có bao nhiêu đứa con gái qua tay hắn. Nhưng dường như những trải nghiệm đó thật không đáng nhắc tới. Trước mặt hắn là một sự hoàn mỹ không thể diễn tả bằng lời. Một cơ thể phụ nữ lõa lồ đẹp đến từng chi tiết nhỏ. Hai bầu vú nảy nở căng tròn, hai chiếc núm đỏ hồng xinh xắn, vòng eo uốn lượn mảnh mai, cặp đùi thon dài kẹp chặt một chỏm hồng hồng chúm chím.

– Ha ha… Ha… Tuấn ơi là Tuấn… Mày chết đâu rồi… Tới đây xem vợ mày bị người ta chơi này…

Khánh bật cười hô hố, hét lên. Hắn không nghe được cuộc nói chuyện của Huyền và Tư Búa. Nhưng với cảnh trước mắt, hắn không hiểu mới lạ. Huyền mím môi nín lặng, cơ thể cô run rẩy vì giận dữ. Từng lời nói của Khánh như những nhát dao đâm vào tim cô. Trước mặt cô như hiện lên hình ảnh của Tuấn, anh băng bó khắp đầu, mặt mũi đóng chặt những vết máu khô dày đặc. Hơn bao giờ hết nàng muốn đòi lại công bằng cho anh.

– Tụi mày làm cho nó câm lại cho tao…

Tư Búa vừa lên tiếng. Hai ba bàn chân tức thì dán vào miệng Khánh. Hắn choáng váng, ôm miệng la rú lên. Vài cái răng gãy rời lộm cộm trong miệng hắn. Minh và Tèo vừa đánh, mắt vừa mở lớn dán vào thân thể trắng muốt mờ ảo của Huyền phía dưới.

– Lại đây… – Tư Búa nói như ra lệnh.

Huyền mím môi bước tới, chưa kịp đến nơi thì bàn tay to lớn của gã đã kéo cô ngồi lên đùi gã. Đôi môi to dày của Tư Búa hôn hít khắp mặt Huyền, lưỡi hắn tham lam luồn vào đôi môi mím chặt của cô. Hai bàn tay thô bạo bóp nghiến lấy mông, xoa nắn bầu vú căng tròn của cô. Vội vã như sắp chết đói, Tư Búa há miệng ngậm lấy núm vú Huyền, mút chùn chụt. Như chưa thỏa mãn, Tư Búa bế bổng Huyền lên, đặt cô xuống đầu ghe. Gã mở rộng hai chân Huyền ra, mắt mở lớn nhìn vào âm hộ cô. Hai mép âm hộ khít khao, mờ ảo dưới ánh trăng hiện ra. Tư Búa thấy miệng mình khô đắng, thèm thuồng tột độ. Hắn quỳ xuống, vục đầu vào giữa hai chân Huyền. Chiếc lưỡi to lớn xù xì của gã liếm dọc hai mép âm hộ cô, rồi khẽ dí vào phần thịt nhỏ mềm mại ở giữa. Hai đùi Huyền căng cứng, khép chặt lại như muốn siết vỡ đầu gã ra, nhưng không ngăn được cái lưỡi của gã từng chút từng chút thấm ướt âm hộ cô. Hai chân Huyền mỏi nhừ, mặc gã dang rộng gác lên thành ghe. Hạ thể cô nhơ nhớp ướt đẫm vì nước bọt của gã và cũng từ trong cơ thể cô. Dù Huyền không muốn nhìn nhận, nhưng cơ thể cô đã phản ứng trước những khiêu khích của gã đàn ông thô tục này. Huyền ngửa mặt ra sau, miệng mím chặt, cố kìm nén những tiếng thổn thức trong lòng. Chợt cô bắt gặp ba ánh mắt thèm thuồng từ phía cầu nhìn lại. Trong ba ánh mắt đó, có một kẻ mà Huyền chấp nhận làm tất cả để trả thù.

Tư Búa lau miệng, lưỡi vẫn liếm liếm hai mép thèm thuồng. Hắn kéo quần xuống. Một cái dương vật thật to, gân guốc đung đưa trước mặt Huyền.

– Khoan… Tôi muốn hắn chết trước… – Huyền kiên quyết, ánh mắt không thương lượng.
– Haizz… Ok… – Tư Búa ngẩng đầu nhìn hai gã kia ra hiệu.

Minh và Tèo ngay lập tức nhận lệnh, thao tác nhanh chóng như dân chuyên nghiệp. Hai gã tóm chai rượu, đè nghiến Khánh ra, dốc vào miệng. Tiếng ho sặc sụa vang lên. Huyền đứng bật dậy, cô muốn chứng kiến hắn chết. Hai gã ném Khánh xuống nước, rồi nhảy theo. Khánh vừa ngoi ngóp ngẩng lên liền bị nhấn xuống, giữ chặt.

– Yên tâm… Một ngày ở đây cũng không ít thằng chết vì nhậu xỉn… té sông đâu… Hắc hắc…

Vừa giải thích, Tư Búa vừa nhẹ nhàng đẩy Huyền gấp lưng lại. Tấm lưng cô cong ỏng xuống, hai chân mở rộng. Từ phía sau, Tư Búa có thể thấy giữa cặp mông no tròn của Huyền là hai mép âm hộ đã hé mở, mọng nước. Gã cầm dương vật mình chậm rãi ấn vào. Cảm giác khít khao bóp chặt lấy đầu dương vật làm Tư Búa tê dại. Hắn mím môi thúc mạnh. Móng tay Huyền bấu lên ván gỗ lạo xạo, hai mắt cô đỏ hoe, mở lớn nhìn hai cánh tay Khánh vùng vẫy kịch liệt bên cạnh Minh và Tèo. Cánh tay hắn cào cấu liên tục hối hả như giãy chết. Một phút, hai phút, đến khi hai gã buông tay, tấm lưng Khánh mới nổi lên dập dờn giữa làn nước. Đôi mắt Huyền lạnh lùng không chớp, một cảm giác lâng lâng khó tả đang dâng lên trong lòng. Có thể là sự hả hê vì trả được thù, cũng có thể là sự khoái cảm nào khác. Thân thể Huyền rung mạnh. Tiếng phành phạch vang lên thật rõ bên tai. Tư Búa nghiến răng trèo trẹo, hai tay bóp chặt hông Huyền, thúc mạnh như trời dán.

– Ah…

Tư Búa ngưng lại, rít khẽ qua kẽ răng như kìm nén cơn sướng khoái tột độ. Hắn xốc ngang eo Huyền, đỡ cô ngã ngửa ra sàn ghe. Hắn chồm người lên, hôn ngấu hai bầu vú căng tròn của cô. Dương vật hắn ướt đẫm, nóng hổi trượt dài trên bụng cô. Sau một phút giải nhiệt, Tư Búa mở rộng hai chân Huyền ra, dương vật hắn dễ dàng xâm chiếm âm hộ cô. Âm thanh óc ách đều đều như hòa vào tiếng nước sông rì rào vang vọng giữa bầu trời khuya.

– Ahhh…

Tư Búa gầm lên, xuất tinh ồ ạt trong cơ thể Huyền. Chiếc ghe chòng chành. Tiếng bước chân trên sàn gỗ kẽo kẹt. Tư Búa vừa ngã người ra, thở hổn hển, thì hai bóng đen lao đến trùm kín lấy Huyền.

Không một tiếng kêu la, không một lời phản đối, Huyền nhắm mắt mặc kệ hết những chuyện đang xảy ra trên cơ thể mình. Hai gã thanh niên vồ vập như muốn xâu xé cơ thể cô. Những bàn tay thô ráp, những cái lưỡi hôi hám phủ kín thân thể trần truồng của cô. Những cái dương vật luân phiên, ra vào, phún xuất, những tiếng kêu la khoái trá, thỏa mãn. Những thứ đó như thuộc về một không gian khác, thật xa…

Xa như hạnh phúc mong manh của một người con gái…
— Hết —


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.